Sunday, May 13, 2018

NGÀY CỦA MẸ



NGÀY CỦA MẸ
(Kính dâng Hương Linh Mẹ trong ngày Mother's day)
 
 

Con bật khóc ngon lành như trẻ nít
Khi tiếng người trầm bổng phía đầu dây
Người đọc con nghe những đoản văn hay
Của người viết tặng mẹ người, mẹ ạ!
                 *
Ngày của mẹ, mẹ con người vui qúa
Những bông hồng cài đỏ áo ai tươi
Những lá thư, tấm thiệp, những môi cười
Những ánh mắt và vòng tay thương mến
                 *
Trước cảnh ấy, con cúi đầu nghèn nghẹn
Mắt con cay, lòng đắng, mẹ hiền ơi!
Ba chục năm hơn, vắng mẹ trong đời
Nỗi thương nhớ lắm khi là biển động
                 *
Con thường gọi "Mẹ ơi" trong tưởng vọng
Những âm giai theo từng đợt sóng buồn
Câu trả lời là tiếng dội cô đơn
Của ngọn sóng vỗ khan bờ đá lạnh...
                 *
Từ không mẹ, bóng đời con hiu quạnh
Những nghẹn ngào con giấu cả trong thơ
Cõi nhân gian, con, một kẻ dại khờ
Nên mỗi bước chân đi là một ngã!
                 *
Chưa đủ lớn nên đời nhiều xa lạ
Chi biết đời đồng nghĩa với đau thương
Với bể dâu và cay đắng hí trường
Thiếu vắng mẹ không ai người nâng dắt
                 *
Ngày của mẹ, lệ con tràn khóe mắt
Nhớ mẹ nhiều và thương mẹ, mẹ ơi!
Kiếp tha hương, con lưu lạc quê người
Nên mộ mẹ khói nhang đành vắng vẻ
                 *
Mẹ người có những bài văn hay thế
Con viết gì cho mẹ của con đây
Con vụng về không có áng văn hay
Mà chỉ có tấm lòng con, mộc mạc
                 *
Người vẫn đọc những lời văn dào dạt...
Con khóc ròng như ngày bé, mẹ ơi
Con viết bao năm chẳng hết một lời:
Là thương mẹ, là vô cùng yêu mẹ!
                 *
Chợt mờ tỏ qua hai dòng nước lệ
Mẹ mỉm cười đôi mắt vẫn bao dung...
Mẹ của con ơi, nhớ mẹ vô cùng!
 

Ngô Minh Hằng
1999
 
https://www.youtube.com/watch?v=NcxwufDLAnc&feature=youtu.be

 

Friday, May 11, 2018

BÀI THƠ VIẾT DƯỚI TRĂNG MƠ


BÀI THƠ VIẾT DƯỚI TRĂNG MƠ
(kính dâng Từ Mẫu - tặng các bạn đồng tâm cảnh)
 
  *
Mẹ ơi, trăng sáng đêm nay
Con ngồi viết những dòng này dưới trăng
Trăng buồn nhớ ánh sao băng
Còn con nhớ mẹ, ai rằng buồn hơn ?
Đầu ghềnh, trăng đứng cô đơn
Con, thân én lẻ tủi hờn đường bay
Nhìn trăng nhớ dáng mẹ gầy
Nhớ tràn lên bút, nhớ đầy vào thơ
Vần thơ dù chẳng đợi chờ
Nhưng ngôn ngữ có tình cờ thế đâu
Mà là nghĩa đậm ân sâu
Của tình mẫu tử nhiệm màu mẹ ơi ...
Mẹ dầu hạc nội mây trời
Nhưng nhân ảnh mẹ muôn đời trăng sao
Trong con vẫn những dạt dào...
Trái tim từ mẫu ngọt ngào nụ hoa
Mẹ ơi, ngày mẹ con ta
Sinh ly tử biệt quả là đớn đau
Hồn con tan nát u sầu
Tim con gió bão biển dâu quay cuồng
Tuổi hồng khăn trắng đau thương
Và đời từ đấy đoạn trường mẹ ơi
Đã hơn bốn chục năm rồi
Mỗi khi nhớ mẹ bồi hồi hồn thơ
Bài thơ viết dưới trăng mơ
Long lanh lệ nhớ thẫn thờ chợt rơi ....


Ngô Minh Hằng
2008

NHỚ MẸ



NHỚ MẸ
(Kính dâng Mẹ. Tặng những bạn đồng tâm cảnh)
 
 
 *
Mẹ ơi, dài suốt mấy ngày
Sao con nhớ Mẹ thế này, Mẹ ơi !!!
Đã hơn bốn chục năm trời
Âm dương hai ngả ngậm ngùi biệt ly
Nhớ chiều xuân ấy Mẹ đi
Nhớ con lệ đỏ trên mi từng dòng
Nhớ hàng bạch lạp song song
Nhớ màu hoa trắng, nhớ vòng tang đau
Nhớ lòng mộ tối u sầu
Nhớ run run nắm đất nâu, nghẹn ngào
Nhớ giây hạ huyệt... ôi chao
Đất rơi ... và Mẹ đi vào ... hư vô ...
Mẹ ơi đất phủ đầy mồ
Con nghe vũ trụ cơ hồ tan hoang
Bơ vơ, con, cõi trần gian
Mẹ vui hạc nội mây ngàn thiên thu....
  *
Mẹ ơi, từ bấy đến giờ
Tuổi xanh con úa, mộng mơ con tàn
Hồn đau nước mất nhà tan
Thân buồn lưu lạc với ngàn đắng cay ...
Nắng mưa, chìm nổi, đọa đầy
Chở che thiếu vắng bàn tay mẹ hiền
Lòng đời đã lắm đảo điên
Tình đời lại những lụy phiền, bỗng dưng
Con thì khờ khạo vô cùng
Chân phương, một tấm lòng trong cho đời
Nhưng đời muôn mặt Mẹ ơi
Xô con vào chốn nghiệt ngòi biển dâu
Đau thương đã mấy nhịp cầu
Dư âm còn đọng trên màu tóc phai
  *
Mẹ ơi, đã mấy ngày dài
Xót xa nhớ Mẹ u hoài từng giây
Bài thơ vụng, đoá hoa gầy
Con dâng lên Mẹ với đầy nhớ thương ….
 

Ngô Minh Hằng
2007
 

 

BÀI THƠ DÂNG MẸ





 






















BÀI THƠ DÂNG MẸ
(kính dâng Mẹ, những ngày mẹ bịnh - tặng những bạn đồng tâm cảnh)
 


Bài thơ dâng Mẹ, mẹ ơi
Xin ghi ơn mẹ một đời hy sinh
Nuôi con nên vóc, nên hình
Gian nan nào quản riêng mình biển dâu
Khi con mạnh, lúc con đau
Yêu thương, mẹ lại tìm câu vỗ về
Sách đèn nhắc nhở sớm khuya
Lời hay lẽ phải trăm bề, mẹ khuyên
Lòng mẹ Phật, tay mẹ Tiên
Dìu con đứng thẳng bước trên cõi đời
Lúc con lười học, mê chơi
Đua đòi chúng bạn, cãi lời, mẹ đau
Con ngoan như mẹ mong cầu
Mẹ vui, vạn nỗi ưu sầu, khói mây !
Mẹ ơi, con viết thơ này
Là riêng với mẹ tỏ bày kính yêu
Cầu cho sức khoẻ mẹ nhiều
Và luôn toại nguyện những điều ước mong
Dại khờ, con có trẻ lòng
Đã làm những giọt lệ trong mẹ trào
Muộn phiền, lo lắng, tiêu hao
Tóc thêm sợi bạc, đời cao thêm sầu
Xin vì mẫu tử tình sâu
Thương con, mẹ hãy gật đầu thứ tha
Lớn khôn thì mẹ đã già
Biết thương thì lệ mẹ sa đã nhiều
Lời thơ mộc mạc tình yêu
Xin dâng lên mẹ, đôi điều tạ ơn ....

Ngô Minh Hằng
1966

Saturday, May 13, 2017

ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ Thơ NMH. Nhạc TÚ MINH - Trình bày PHƯƠNG TRANG



Nhân ngày lễ Mẹ,  mời  Các Bạn thưởng thức giọng hát Phương Trang với nhạc phẩm:
ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ
Thơ: Ngô Minh Hằng
Nhạc : Tú Minh
Trình bảy: Phương Trang
Xin chân thành cảm ơn Quí Vị chủ Website  TỦ SÁCH VĂN HIẾN đã giúp chuyển bài Đóa Hồng Dâng Mẹ từ Facebook ra Youtube.
Kính mời Các Bạn đến thăm Tủ Sách Văn Hiến tại:

http://www.vietnamvanhien.info  - Tủ sách Văn Hiến với hơn 4800 tác phẩm 
ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ


Mẹ ơi, đây một đóa hồng
Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành
Ghi đêm thức đủ năm canh
Khi con trở gió ươn mình không vui
Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi
Nhường cho con để con tươi tuổi hồng
Quản chi tháng Hạ ngày Đông
Thương con mẹ biết bao công vun bồi
Lớn khôn, con đã nên người
Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn
Cầu xin mẹ khỏe vui luôn
Cho con muôn một ghi ơn báo đền
Yêu thương săn sóc mẹ hiền
Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười
Con cầu xin lượng đất trời
Ban ơn cho mẹ như lời con mong
Lòng con, một đóa hoa hồng
Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành

Ngô Minh Hằng

                                     




Saturday, March 18, 2017

TÂM TÌNH VỚI MẸ TRONG ÐÊM



TÂM TÌNH
VỚI MẸ TRONG ÐÊM



Mẹ ơi, lại trắng một đêm
Hồn con trăn trở trong niềm quạnh hiu
Tóc con bạc đã bây nhiêu
Mà chưa đền trả một điều cho quê
Từ đi, con chửa trở về
Và quê vẫn đó não nề hờn oan
Vẫn đầy thống khổ lầm than
Nỗi đau vẫn lớn, bạo tàn vẫn cao
Thì con đâu có thể nào
Cười vui giữa những nghẹn ngào núi sông !
Mẹ xem, hận tủi chất chồng
Ba miền dân tộc cùm gông ngục tù
Tay ai tạo oán gây thù
Miệng ai đạo đức hỏa mù thế gian
Lòng ai quỷ quyệt dã man
Cắt chia sông núi Việt Nam cống Tàu
Và Tàu, ai đội trên đầu ...
Ðồng bào, tổ quốc đạp nhàu dưới chân !
Quay đi, thẹn đã vô ngần
Nhìn vào con lại bội phần xót xa
Muốn kề vai gánh sơn hà
Vung gươm anh kiệt xông pha với đời
Khốn con sức mọn tài vơi
Ðành ôm nhục tủi kiếp Hời bấy lâu
Ðêm dài nhức vết thương sâu
Cảm ơn Mẹ đã chia sầu quê hương ...
Xin ai dưới nguyệt mài gươm
Cứu quê, chính khí, tuốt gươm diệt thù !


Ngô Minh Hằng

Mời Qúy vị và các Bạn thưởng lãm thơ NMH tại:
 
Facebook NMH

Wednesday, March 1, 2017

TÂM TÌNH VỚI MẸ






TÂM TÌNH VỚI MẸ

(Kính dâng Từ Mẫu - Thân tặng những bạn đồng tâm cảnh)



Mẹ ơi mấy chục năm rồi
Thơ con không được một lời là thơ !
Để cùng với mẹ, trong mơ
Tâm tình, giao cảm, nối bờ âm dương
Mẹ từ hóa thể khói sương
Con côi cút giữa quê hương bão bùng
Giữa đời thiếu lượng bao dung
Ngàn phương sóng gió, muôn trùng đắng cay
Thì con, thưa mẹ, mới hay
Đời không êm dịu như tay mẹ hiền
Đời không là chốn thần tiên
Như trong cổ tích, như miền mộng mơ
Bởi đời lắm chuyện chẳng ngờ
Và con thì vẫn dại khờ mẹ ơi
Nên con đi giữa cuộc đời
Mà xa lạ tựa như người cổ sơ
Từ quê máu nhuộm đỏ cờ
Lòng con thêm đắng và thơ thêm sầu
Quanh con, người chẳng thấy đâu
Chỉ nghe tiếng qụa đục ngầu núi sông
Tâm tư cốt cách Lạc Hồng
Không còn nguyên vẹn trong dòng nhân gian
Tình yêu dân tộc đã khan
Gương trung nghĩa với giang san cũng mờ !
Đau lòng, chữ chẳng thành thơ
Mà là tiếng én bơ vơ gọi đàn
Mà là giọt lệ hờn oan
Khóc thương kiếp phận da vàng mẹ ơi ....

Nhìn mây đen phủ ngang trời
Con dâng lên mẹ đôi lời thơ đau !
Bao giờ nổi gió nhiệm màu
Cho vàng hoa nắng, cho bầu trời xanh ....
Để cho nước Việt an lành
Và thơ con được hoàn thành bài thơ


Ngô Minh Hằng