Wednesday, August 17, 2016

LỄ VU LAN






LỄ VU LAN
Kính dâng Hương Linh Từ Mẫu. Tặng các Bạn đồng tâm cảnh.

 *


Hình hài con từ lòng mẹ tạo ra
Nhân cách con cũng từ tay mẹ nặn
Lệ với mồ hôi giọt nào cũng mặn
Cùng yêu thương, nuôi con lớn nên người
 *
Mẹ vui khi con khoẻ mạnh tươi cười
Và sầu muộn khi con buồn, con bịnh
Lòng mẹ bao la, không hề giới định
Dù con đã làm mẹ khóc, mẹ ơi!
 *
Con nhớ có lần vui bạn, mê chơi
Lười biếng học, tên con nằm cuối sổ
Đôi mắt mẹ xa xôi thầm đau khổ
Làm lòng con hối hận đến không cùng
 *
Và nhớ có lần nghe trái tim rung
Đường sỏi dốc, mộng đầu đời tan vỡ
Con ngã xuống, vội đưa tay mẹ đỡ
Vết thương lòng, nhờ mẹ, chóng phai nguôi
 *
Nhưng một hôm mẹ lặng lẽ về trời
Bỏ con lại giữa trần gian huyên náo
Gục bên quan tài, lòng con gió bão
Ngơ ngác hỏi mình mất mẹ rồi sao ??? *
 *
Mẹ của con ơi, như mới hôm nào
Gia đình ta còn quây quần hạnh phúc
Trong khung cảnh thật tưng bừng nao nức
Giữa mai vàng, pháo đỏ đón chờ xuân
 *
Vui chưa tàn, xuân mới dợm bước chân
Nhưng còn mẹ, mẹ ơi, sao mẹ vội...
Hoảng hốt, nghẹn ngào, tay con chới với
Níu hụt mẹ hiền, mẹ vuột tầm tay...
 *
Có chị, có anh, cha cũng ở đây
Nhưng chẳng một ai giữ chân mẹ được
Đau đớn tột cùng, hồn con tê buốt
Nhìn mẹ im lìm... con giận luôn con...
 *
Từ đấy mẹ ơi, đời những héo hon
Không vui nữa như những ngày còn mẹ
Lắm lúc tiếc thời thần tiên thơ bé
Con lại ngậm ngùi nhớ mẹ xót xa
 *
Giặc chiếm miền Nam, tan cửa, nát nhà
Con liều chết, vượt biên tìm lẽ sống
Sầu mất mẹ nay thêm hờn giặc cộng
Nên lòng con luôn thổn thức vơi đầy
 *
Bốn chín năm dài cánh hạc vào mây
Mẹ có thấu cho lòng con thương nhớ
Bốn chín mùa xuân, hoa xuân không nở
Nên xuân nào, mẹ ạ, cũng trời Đông
 *
Con ước một ngày quang phục núi sông
Để con được về ngồi bên mộ thất
Thỏ thẻ mẹ ơi, từ khi mẹ mất
-  Xa mẹ ngày nào, ngày ấy Vu Lan !...


 *
Ngô Minh Hằng

Sunday, May 8, 2016

HOA TRẮNG -(Kính dâng Hương Linh Từ Mẫu. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)








HOA TRẮNG
(Kính dâng Hương Linh Từ Mẫu. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)

*

Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không làm được mùa Xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...

*
Ngô Minh Hằng
 2000

ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ - Tặng những bạn may mắn còn MẸ trên đời.





















ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ

*

Tặng những bạn may mắn còn MẸ trên đời.
Mẹ ơi, đây một đóa hồng
Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành
Ghi đêm thức đủ năm canh
Khi con trở gió ươn mình không vui
Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi
Nhường cho con để con tươi tuổi hồng
Quản chi tháng hạ ngày đông
Thương con mẹ biết bao công vun bồi
Lớn khôn, con đã nên người
Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn
Cầu xin mẹ khỏe vui luôn
Cho con muôn một ghi ơn báo đền
Yêu thương săn sóc mẹ hiền
Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười
Con cầu xin lượng đất trời
Ban ơn cho mẹ như lời con mong
Lòng con, một đóa hoa hồng
Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành

*
Ngô Minh Hằng
1966

__._,_.___

Saturday, April 16, 2016

BÀ TIÊN TRÊN ÐỜI





BÀ TIÊN TRÊN ÐỜI

*
Mẹ ơi, trời lại mưa rồi
Chĩu lòng nhớ mẹ, khi trời chuyển mưa
Nhớ quê, thu mới sang mùa
Mưa bay, lá rụng gió đùa ngoài sân
Mẹ thì bận buổi chợ gần
Con thì mong đợi tiếng chân mẹ về
Mẹ về, bóng mẹ trên đê
Ðẹp như một bức tranh quê não nùng
Gió phần phật, áo bay tung
Mưa hòa nước mắt cho từng giấc mơ
Rảo chân, mẹ biết con chờ
Qùa cho con , chẳng bao giờ mẹ quên
Khi tấm bánh, lúc lời khuyên
Chứa chan mẫu tử tình thiêng nhiệm mầu
Dại khờ con có biết đâu
Ðôi lần làm mẹ giọt sầu tuôn rơi
Khi hay công mẹ biển trời
Tóc mây mẹ bạc cho đời con xanh
Là khi con đã trưởng thành
Thì điều sinh tử khuôn xanh chia lìa
Mẹ về thế giới bên kia
Giữa chiều xuân bỗng đầm đìa mưa tuôn
Thế là có một người con
Nhìn mưa nhớ mẹ lòng buồn, mắt cay
Làm sao nói để mẹ hay
Biết công ơn mẹ thì nay ... trễ rồi ...
*
Hôm nay mưa lạnh quê người
Nhìn mưa, con những ngậm ngùi, xốn xang
Ước gì quay lại thời gian
Trong vòng tay mẹ, dịu dàng, ấm êm
Ðể con thỏ thẻ nỗi niềm
Con yêu nhất Mẹ, Bà Tiên trên đời ….

*
Ngô Minh Hằng


Wednesday, February 17, 2016

CHIẾC ÁO LEN HỒNG









CHIẾC ÁO LEN HỒNG
(Viết trong ngày giỗ Mẹ. Kính dâng Hiền Mẫu. Tặng các bạn đồng tâm cảnh)


Mẹ ơi tuyết đổ suốt chiều qua
Và cả ngày nay nữa, mẹ à
Trời lạnh làm con thêm nhớ mẹ
Nhớ ngày được diện áo len hoa...
*
Cho con được ấm những ngày Đông
Mẹ chọn màu len trắng lại hồng
Đan với tình yêu lòng biển cả
Áo hồng, hoa trắng, kết chùm bông 
*
Rồi cầm tấm áo mới đan xong
Bảo thử đi con, sắc áo hồng
Phản chiếu lên đôi gò má lúm
Mà xem con mẹ dễ thương không !
*
Vui mừng con đón áo trên tay
Mẹ tiếp: mùa Đông có áo này
Cô diện áo vào xinh lắm nhé
Con cười, hạnh phúc tỏa men say ...
*
Thế mà chốc đã mấy mươi Đông
Không mẹ, đời con thiếu áo hồng
Cả cánh hoa len giờ cũng úa
Chỉ còn hoa tuyết trắng như bông
*
Nhìn hoa tuyết trắng nhớ hoa len
Mẹ điểm tô cho những chấm viền
Lên chiếc áo len hồng tuổi ngọc
Dệt đời con ấm chuỗi thần tiên
*
Nhưng từ vắng mẹ, mẹ hiền ơi
Lệ đã thay cho những tiếng cười
Len trắng len hồng còn cả đó
Cho hồn con lạnh nghĩa mồ côi !!!
*
Quê người mẹ có biết cho không ?
Con lạnh và con nhớ áo hồng
Nhưng chẳng áo nào như áo mẹ
Áo nào cũng chứa cả trời Đông !!  

*
Ngô Minh Hằng



Sunday, January 31, 2016

TÂM TÌNH VỚI MẸ

 


TÂM TÌNH VỚI MẸ
(Kính dâng Từ Mẫu - Thân tặng những bạn đồng tâm cảnh)


Mẹ ơi mấy chục năm rồi
Thơ con không được một lời là thơ !
Để cùng với mẹ, trong mơ
Tâm tình, giao cảm, nối bờ âm dương
Mẹ từ hóa thể khói sương
Con côi cút giữa quê hương bão bùng

Giữa đời thiếu lượng bao dung
Ngàn phương sóng gió, muôn trùng đắng cay
Thì con, thưa mẹ, mới hay
Đời không êm dịu như tay mẹ hiền
Đời không là chốn thần tiên
Như trong cổ tích, như miền mộng mơ
Bởi đời lắm chuyện chẳng ngờ
Và con thì vẫn dại khờ mẹ ơi
Nên con đi giữa cuộc đời
Mà xa lạ tựa như người cổ sơ
Từ quê máu nhuộm đỏ cờ
Lòng con thêm đắng và thơ thêm sầu
Quanh con, người chẳng thấy đâu
Chỉ nghe tiếng qụa đục ngầu núi sông
Tâm tư cốt cách Lạc Hồng
Không còn nguyên vẹn trong dòng nhân gian
Tình yêu dân tộc đã khan
Gương trung nghĩa với giang san cũng mờ !
Đau lòng, chữ chẳng thành thơ
Mà là tiếng én bơ vơ gọi đàn
Mà là giọt lệ hờn oan
Khóc thương kiếp phận da vàng mẹ ơi ....

Nhìn mây đen phủ ngang trời
Con dâng lên mẹ đôi lời thơ đau !
Bao giờ nổi gió nhiệm màu
Cho vàng hoa nắng, cho bầu trời xanh ....
Để cho nước Việt an lành
Và thơ con được hoàn thành là thơ


Ngô Minh Hằng









Friday, December 25, 2015

ĐÊM THÁNH




*
ĐÊM THÁNH
(kính dâng Từ Mẫu - Tặng những bạn đồng tâm cảnh.)

*
Đêm hôm nay trong rộn ràng ánh nến
Thiên hạ tưng bừng đón Chúa Giáng Sinh
Con đứng bơ vơ giữa đời khánh kiệt
Giữa những dối gian điên đảo nhân tình
*
Con đứng đăm đăm nhìn rừng lửa nến
Có ngọn nào thắp sáng tuổi thơ con?
Đêm giá lạnh, giáo đường con tìm đến
Tìm lại ngày xanh mộng biếc linh hồn
*
Ôi ngày đó những nghiệt ngòi dâu biển
Con biết chi vai mẹ trĩu cho đời
Khi khôn lớn, lòng con vừa thấm mệt
Hiểu ra thì con - mẹ đã ngàn khơi
*
Con tiếc nhớ những ngày bên cạnh mẹ
(Ngày cuộc đời năm tháng có mùa xuân)
Mẹ, bà tiên, ban phép lành nhân thế
Cho đời con huyền thoại tuổi thiên thần
*
Con nhớ qúa những muà đông thơ bé
Mẹ cần cù đan tấm áo len xinh
Để đêm lạnh như đêm nay, mẹ nhỉ
Mặc áo con nghe ấm cả hồn mình
*
Và cứ thế, bao nhiêu hình ảnh cũ
Của ngày xưa, trong khung cảnh giáo đường
Dù ngoại đạo, mẹ vẫn cầu nguyện Chúa
Cho quê mình thôi giặc giã đau thương
*
Mẹ đứng đó, rất âm thầm, yên lặng
Đưa mắt buồn nhìn Thánh Giá trên cao
Trong mắt mẹ chút gì như xa vắng
Như bâng khuâng, như tiếc nuối dạt dào...
*
Rồi mẹ nhìn con mỉm cười âu yếm
Con thấy đời êm ái tuổi thơ vui
Bao khốn khó vèo bay, phai nhạt hết
Con thênh thang trong hạnh phúc tuyệt vời...
*
Ôi ân điển, vùng trời con. trẻ dại
Bên mẹ tung tăng chân sáo, trường làng
Kỷ niệm cũ vẫn cùng con sống mãi
Dù tóc xanh trắng điểm dấu thời gian
*
Con thắp hồn con đêm nay, ngọn nến
Gởi mẹ yêu thăm thẳm chốn mây ngàn
Con thèm qúa, một nụ cười thương mến
Một bàn tay nâng dắt giữa trần gian
*
Đêm rất thánh, con rưng rưng mắt lệ
Chúa Hài Nhi dường như cũng ngậm ngùi
Trong cõi nhớ thiết tha, con gọi mẹ
Tiếng con buồn như tiếng sóng trùng khơi!

Ngô Minh Hằng