Monday, October 12, 2015

NHỚ MẸ





NHỚ MẸ

(Kính dâng Hiền Mẫu. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh.)


Hôm nay nhớ Mẹ ôi nhiều quá
Bốn chục năm dư vắng Mẹ rồi
Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ
Trong mùa lễ Mẹ. Mẹ hiền ơi!

Chớm hè,  thiên hạ vui như nắng
Con lại buồn hơn tiếng lệ rơi
Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy
Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôi

Mùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi
Biền biệt bao năm chẳng trở về
Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại
Lần đầu nhỏ lệ khóc phân ly

Lần đầu con khóc ai ngờ lại
Khóc Mẹ... Trời ơi, thật não lòng
Con lớn vội vàng như Mẹ vội
Trở về với đất, với hư không!

Cút côi lại gặp thời tao loạn
Thì trách đời chi chuyện bạc lòng
Cơm áo từ đong bằng nước mắt
Con càng thương Mẹ đến vô song!

Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở
Tủ Mẹ, con tìm áo Mẹ xưa
Lặng ngắm hằng giờ từng mũi chỉ
Rồi ôm chặt  áo, khóc như mưa !!!

Vuì đầu trong áo. Hôn lên áo
Cố gắng con tìm một chút hương
Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn
Bên đời, an ủi lúc đau thương

Thế  rồi một buổi con đành phải
Từ giã trường xưa, bỏ phố  xưa
Để đến một trời xa lạ lắm
Mà bao bất trắc biết đâu ngờ...

Hành trang: Bốn đứa con thơ dại
Áo Mẹ. Hờn vong quốc. Tập thơ
Cuối chuyến hải hành còn sót lại
Kiếp tha hương và đám con khờ!

Quê người đất khách buồn ghê lắm
Tất tả xoay che gió bốn mùa
Nhớ Mẹ bây giờ không có áo
Để mà úp mặt  khóc như xưa!

Để mà tìm chút mùi hương Mẹ
Con dỗ con cho bớt tủi lòng
Ba chục năm trời xa cách thế
Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?!

Chiều nay nhớ Mẹ con ngồi viết
Một khúc thơ buồn, chín khúc đau
Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám
Ba mươi năm, một ý thơ sầu...




Ngô minh Hằng

No comments:

Post a Comment